"Không nên tách
người giàu và người nghèo ra những khu riêng biệt mà trong mỗi tòa
nhà nên sở hữu những căn hộ cao cấp cho người giàu và
cả các căn hộ giá rẻ, với diện tích nhỏ cho người
thu nhập thấp" - Tiến sĩ Phạm Sĩ Liêm nêu quan điểm.
Kể từ khi thị
phần bất động sản bị suy thoái, Hà Nội với gần như khu đô
thị bị bỏ hoang.
Nhà bình dân hay biệt thự, chung cư cao cấp, tình trạng tồn hàng diễn ra phổ biến. trong khi chính
sách của thành phố là xây dựng các con đường, các khu
tái định cư hay nhà ở xã hội ở xa trung tâm thành thị sở hữu mục
đích giãn dân, thì người dân lại vẫn cố bằng mọi cách ở lại. những ngôi
nhà, dù đẳng cấp hay giá rẻ ở các khu vực đó cũng
chưa thực sự hấp dẫn được người đến ở. Cũng vì thế
mà thị phần bất động sản cũng chỉ mới nhúc nhích chứ chưa thể gọi
là thực thụ ấm lên.
Vậy, với cách nào để khắc phục tình trạng đó? TS Phạm Sĩ Liêm đã với cuộc trao đổi sở hữu VnMedia về vấn đề này.
Không nên tách biệt người
giàu và người nghèo ra thành những khu vực riêng biệt - ảnh minh họa
Không nên tách biệt người giàu và người nghèo
- Thưa Tiến sĩ, người
ta vẫn nói rằng, người nghèo, người ít tiền thì phải sắm nhà
xa trung tâm để ở. Vậy lý do gì nhiều nhà chung cư với giá
rẻ ở các khu vực xa trung tâm có giá rẻ hơn nhiều lần
trong nội đô mà vẫn ế ẩm?
Theo tôi, quan điểm của các người khiến chính
sách và những nhà kinh doanh đang coi nhà ở chủ yếu chỉ là nơi ở, khiến
cho sao cho rẻ, nhưng không hiểu rằng nhà ở không chỉ là cái mái che lên đầu
mà phải mang dịch vụ kèm theo, và điều quan trọng hơn
là hình thành thu nhập cho người ở đó, thứ mà người ta vẫn gọi là
sinh kế.
Ví thử, hiện tại đất
ở nông thôn rộng nhưng họ phải bỏ vào đô thị kiếm sống. Vậy
thì giả dụ làm cho nhà ở xã hội ở xa thì không thích hợp cho
việc kiếm ăn của họ. Người nghèo thành phố cũng vậy. Có họ, mang một chỗ
ở mới khang trang, sạch đẹp hơn là tốt, nhưng sinh kế còn cần lưu
ý hơn. Họ với thể ở trong những căn nhà chật hẹp,
nhưng vẫn có công việc, có thu nhập để nuôi con ăn học. Hơn
nữa, nhà ở xa, chi phí xăng xe rất tốn kém, lại không có chợ dân
sinh, nơi với thể mua sắm hàng sở hữu giá bình
dân. Những nơi đó lại thường chỉ mang siêu thị, nhà hàng,
không thích hợp với người nghèo.
Hay 1 loại
nhà khác sở hữu hàng rào quanh đó, có cổng, mang bảo
vệ… gây cho nó thành những doanh trại, nên người ta cũng
không muốn ở.
- Nhưng ngay cả những khu
chung cư hay biệt thự cao cấp cũng không thực thụ thu hút
được những người khá giả, vì đâu vậy, thưa ông?
Tôi mang một người
bạn nhà ở khu Ciputra, ông ấy bảo ở đó muốn ăn gói xôi cũng phải đánh ô tô đi.
Điều này cho thấy, cách quy hoạch là không hợp lý. Chỗ ở dù đẳng cấp đến mấy,
nhưng ví như không một thể ích, không thân thiện thì
cũng không thu hút được người đến ở.
Tư duy quy hoạch trên
thế giới hiện giờ coi trọng nguyên tắc sử dụng đất hỗn hợp đa chức
năng chứ không phải là các khu nhà chỉ để ở như hiện tại.
Điều này với thể chống lại sự nhàm chán của các các con phố mới
mà thực chất chỉ như một “thành phố ngủ”, tức
là nơi chỉ để người ta về ngủ.
Đặc thù, ở những nơi ấy, người giàu và người nghèo sẽ cộng cộng sinh.
Người
nghèo sở hữu thể cung ứng dịch vụ như dọn vệ sinh,
bán những mặt hàng thiết yếu… và như vậy, người ta sở hữu thể
kiếm sống ngay trong khu ở. Ngược lại, người giàu cũng mang thể trả
tiền để được hưởng thụ những dịch vụ nhân thể ích, phù
hợp có văn hóa tiêu dùng và nhu cầu của họ.
một đường phố đa
chức năng gây nên 1 cùng đồng gắn kết với nhau
hơn và cần lưu ý là tiết kiệm được thời gian đi lại, giảm
nhẹ ách tắc đường xá, không gian sống đảm bảo, ít tốn năng
lượng và dễ thu hút người tới ở hơn, khiến nâng
cao giá trị bất động sản, tuyến phố thu kế thừa, đóng góp
cho ngân sách tốt hơn.
- Vậy theo ông, Hà Nội
cần phải khiến cho gì để với được những tuyến đường như
vậy?
Tôi thấy mang một chẳng
hạn rất tốt, đó là ở Bình Dương. Ở đó, ngoài giá đất rẻ thì họ xây nhà
theo phố, tầng 1 bán cho người khiến kinh doanh, những tầng
trên bán hoặc cho công nhân thuê ở. Doanh nghiệp kiếm lãi trong khoảng việc
bán cho quý khách tầng một, phía trên bán rẻhơn nên thu hồi vốn
nhanh. sở hữu Bình Dương, hòa vốn trong việc xây dựng nhà ở là đã tốt, vì cái
lợi mang đến là thu hút người lao động đến địa phương trong
điều kiện đang thiếu lao động, mà nguồn vốn ưu tiên đầu
tư tới địa phương lại rất lớn.
Còn ở Hà Nội, như trên
tôi đã nói, những con đường mới phải coi trọng nguyên tắc nhiều
chức năng, không nên chỉ chú trọng vào việc xây riêng rẽ những tòa
nhà, khu nhà ở đơn thuần. Nguyên tắc này cũng cần áp dụng trong việc cải tạo
chung cư cũ, chẳng thể chỉ tính đến việc phá và xây lại các tòa
nhà riêng lẻ mà phải đặt trong cả 1 quy hoạch chung, có tất
cả cơ sở xã hội, không gian công cộng…
Tỉnh thành nên tạo
điều kiện xây những tòa nhà 20 tầng, trong đó bán giá cao những tầng 1, 2,
3 để khiến cho kinh doanh, rồi những tầng cao hơn bán căn hộ
tương đối sang trọng. 8 tầng trên cộng có thể khiến các căn
hộ nhỏ bán hòa vốn hay giá rẻ, khiến nhà tái định cư… Lấy
lãi này bù cho thiệt kia. Nếu ai đưa ra Dự án như vậy
thì thành thị tạo điều kiện. Tiền thuế của các tầng cao thì
giảm… như vậy, tạo ra điều kiện cho người giàu và người
nghèo cùng được lợi cơ sở xã hội như nhau.
Tuy nhiên, tư
duy ngày nay về nhà ở trên thế giới người ta muốn cho người giàu và
người nghèo ở cùng, không nên tách họ ra, bởinó sẽ gây ra sự gắn
kết chứ không phải là sự nghi kỵ và đặc thù là giúp cho người
nghèo kiếm sống.
Ở những khu
nhà như vậy, người nghèo sử dụng ít dịch vụ hơn thì trả ít tiền hơn và người
nghèo sở hữu thể kiếm sống bằng cách cung ứng dịch vụ cho
người giàu…, không làm cho người nghèo mang cảm giác bị
phân biệt đối xử vì bị đẩy ra. Và như vậy, người nghèo, người ít tiền
cũng vẫn với thể được ở trong những khu nhà sang trọng hay các khu
nhà ở ngay trung tâm thành thị.
Nhưng đây mới chỉ là ý tưởng,
chưa được tuân thủ. Những khu đô thị to lớn như Hà Nội
nên làm thí điểm trước. Chúng tôi cũng từng yêu cầu thí điểm
cải tạo khu tập thể Giảng Võ nhưng thị thành chưa sở hữu ý
kiến. Nếu không áp dụng cách này, người ta sẽ chỉ tập trung vào phá
và xây lại các tòa nhà ở vị trí đất vàng, còn ở những khu vực
bên trong sẽ không có ai ngó ngàng tới.
- Xin cảm ơn Tiến sĩ về
cuộc trao đổi.

0 bình luận
Gửi ý kiến của bạn